
NGỘ CẢNH VẬT
Nước như bừng cháy mặt Hồ
Cỏ hoa Trụi Húi thân cành chỏng chơ
Trời cao mặt xám khép mình
Cây xanh và núi biến hình màu Tro
,,,,,,,,,, T.v. Khẩn ,,,,,,,,,,
NGHỆ THUẬT VÔ SONG
Nghệ thuật Trí Đạo vô song
Toát lên dũng khí kiên cường đắm say
Đường đi sắt đá khôn lường
Đam mê một kiếp thực hư Tỏ Tường
...........T.v. Khẩn...........
Ở đây sức sống không còn
Trời Hăng Hẳng đỏ mây sầm tím đen
Đất Cây như Gỗ Tô màu
Nước Hăng Hăng Sặc như Trời và mây ...
...............Trương văn Khẩn ...............
,,,,,,,,,,,,, VÔ THƯỜNG ,,,,,,,,,,,,,
Nhà không trống rỗng mơ màng
Đèn soi tường vách bóng hình loang loang
Một hai bàn ghế Ơ Thờ
Trúc mây giả đứng Mắt Nhìn Châng Châng
,,,,,,,,,,,,,,, T.v. Khẩn ,,,,,,,,,,,,,,,
ĐÀ LẠT & NỖI NHỚ
Đà Lạt mây ngủ trên Non
Hàng Thông lặng lẽ sương chiều nhẹ rơi
Hoàng hôn khuất dạng xa dần
Đèn Hoa lộng lẫy Phố phường xốn xang
Nhà xa vọng tiếng Chuông chùa
Ngân nga nhắc nhở như chờ đợi ai
Người ơi Người ở nơi nào ... ?
Bao nhiêu nỗi nhớ Hoa Đèn bây nhiêu ... !!
.....nhớ về em..... ........... Trương văn Khẩn ...........




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét