TRĂNG GIAO MÙATrăng ơi khi tỏ khi mờ
Cây khô bóng héo gió đùa lá rơi
Khổ thương thân xác xơ chờ
Đêm sương lạnh lẽo ngày dài nắng hanh
Đổi thay trái gió giao mùa
Lá non lộc héo gốc đầy tuyết rơi
Một mai giá rét qua dần
Tới xuân còn sức vươn chồi nụ không ... ?
,,,,,,,,,,,,,,, T.v. Khẩn ,,,,,,,,,,,,,,,
,,,,,,, MÃI CHỈ VẬY SAO ... ??
Người ta dối lừa .. giẫm chà đạp nhau
Để kiếm .. công danh , kiếm bạc kiếm tiền
Kiếm thêm dãy nhà thật cao
Gái Trai cũng rằng giật nhau
Nghĩa phu thê .. nghĩa đời ở đâu... ?
Sinh ra con Người .. hiếu thảo , từ bi
Phải biết .. yêu thương .. biết Người , biết Mình
Chớ sao .. thấy lợi , lần ngay
Nghĩ quanh .. dối gạt , phần hơn
Bán Thân Danh .. Bán Lợi , cầu .. Vinh
Trên .. cao .. Ông trời .. biết vẫn lặng thinh
Cuộc chiến .. phân ưu .. Ông ngồi ôm .. phần
Thế gian .. vẫn hoài cực đoan
Chúng Sinh .. quá nhiều Lầm .. than
Mỗi bữa ăn .. cũng vài , lần .. đơm
Ôi .. thôi .. Con Người .. không hiểu , dùm nhau
Cứ mãi .. bon chen , mãi dành hơn phần
Sướng vui .. cũng chẳng , nhận ra
Nỗi đau .. vẫn lại .. càng đau
Gánh bao nhiêu .. nỗi khổ .. lặng câm ...
Thế Nhân ơi ....Thế Gian , mãi ... chỉ .. vậy sao ..
Thế Nhân ơi .... .. Thế Gian ..! mãi ... chỉ .. vậy ... sao ..??
,,,,,,,,,,,,,,,Trương văn Khẩn ,,,,,,,,,,,,,,,

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét