
THƯƠNG ĐỜI VÓ BÈ
Lênh đênh Sông Nước Bãi Bờ
Mến thương Tiếng hát điệu hò quê hương
Mải Say Sương gió đêm ngày
Trông Theo Bến nước khi đầy khi vơi
Cả khi Trái gió Trở trời
Phong Ba bão táp Đổ dồn vây quanh
Rồi khi Sóng gió Quay Cuồng
Đêm đêm Đom Đóm lập lòe Ễnh Ương
Đợi mong Đáy Vó nặng đầy
Nhanh nhanh chóng chóng Trở về Cơm Canh
Chẳng may sông nước Yên bình
Trăng Thanh gió mát Cá Luồn Lượn Chơi
Khổ Than Trông ngóng Mặt Trời
Thương Tâm Trộm nghĩ Ông Trời bất công
Để Tôi Chân rỗi Tay nhàn
Vó Trơ Giỏ Trống tiện Đầu nghĩ chơi
Nghĩ Sông với Nước chẳng Lành
Nghĩ Tôm Với Cá thật là Hỗn Quan
Bởi khi Sông Nước Quay Cuồng
Cá Tôm Lã Vã thuận Luồng Vó Tươi
Vậy khi .. ? Bến Đứng Nước Rừng
Cá Tôm đâu hết để Nhìn bến trong
Dở Dang Kéo Vó lưng chừng
Phơi Khô Đứng Ngóng Đợi Ngày Bão Giông
..........SD & CN.......... .......................... Trương văn Khẩn ...........................

LA VANG PHONG NHA ~ HUẾ
Tiên cảnh hư hư nơi mộng ảo
Trần đời thực thực chốn thiền không
Non non nước nước đâu hơn nhỉ
Giữa chốn trần gian ngỡ ở trời
Di sản thiên nhiên thế giới ( Phong Nha Kẻ Bảng ) với 500 bậc để vào động. Quý khách có thể tận hưởng cảm giác hư thực lạ lùng của Động Thiên Đường
Uy nghi lộng lẫy thấy lạ lùngHoa văn Thạch nhũ tưởng vàng dòng
Thiên nhiên tạo vẽ hơn mơ tưởng
Thực tế hang Sâu chốn địa đàng
Trời xanh mây trắng nắng lung linh
Cảnh vật non sông quá thắm tình
Hiện diện không gian như tranh vẽ
Họa Sĩ thiên nhiên ~ sao khéo tạc
Được phát hiện năm 2005, và khám phá đến 2010 công bố Hang Động có tổng chiều dài là 31 km, hang dài nhất châu Á. Do vẻ đẹp của nhũ đá và măng đá trong hang, họ đã đặt tên hang này là ( Thiên Đường )
..........DS & CN.......... ........................... TRƯƠNG VĂN KHẨN ...........................
BẾN SÔNG ĐỜI

Mỗi ngày dài Ta lại xa Bến Đậu
Đến bên đời bên cuộc sống Trăm Hoa
Để đêm về Đắm Mình nơi Sông Mát
Đắm Sông Này là Đắm Mãi Đời Ta
Quá Êm Đềm ru dìu bước Mê Say
Tình Yêu Thương tình Phu Thê Nghĩa Tử
Chén Cơm Đầy với ngàn giấc thoi đưa
Bến Sông Đời qua đêm Ngày Xa Bến
Hỏi Mây Trời cùng Bao La Vũ Trụ
Đến Bao Giờ Người mới hiểu Lòng Sâu
Để Sông Nhà Không xuôi ra Biển Lớn
Mãi Êm Đềm ~ Chung Bờ Bến ~ Yêu Thương
..........DS & CN.......... ........................... TRƯƠNG VĂN KHẨN ...........................
BếN SôNg LòNg NgưỜi
Sao đây lạnh lẽo thế này
Cây xanh không Lá Bóng Làng xa xăm
Thuyền Ai sao chẳng thấy Người
Bến Sông Tím ngắt Nước dồn lăn tăn
Trời không hiện rõ Bóng hình
Trăng soi lấp loáng gập ghềnh Trong mây
Cò Đâu chẳng thấy Kiếm mồi
Mênh mông bát ngát Thuyền Đò Vắng teo
Đợi Ai Hay mãi đi tìm
Gió im thin thít Cõi Lòng miên man
Hỡi Ai .. ! Đâu đó nơi này
Xin cho Hỏi Ngõ Đường Về trốn lao
Phải chăng Bên đó vui vầy
Nao sao Cửa Ngõ nhắn Gần Nhắn Xa
Mình Ta Sương Gió dặm trường
Lang thang Vất vưởng Đường Xa Bến Mờ
Suối Reo Ghềnh Đá trên Ngàn
Công Viên Ghế mát Trong Thành Phố xa
Lòng Ơi Mệt mỏi Chán Trường
Lương Đâu Nghỉ Đỡ Hay Ngồi Xuống Đây ... ??
......................... Trương văn Khẩn .......................
HOÀNG HÔN LỬA
Chiều Về Nắng Xuống Trời Xa
Nhà Nhà Thân Mến Người Người Thảnh Thơi
Thuyền Bơi Mãi Trốn Xa Bờ
Mau Quay Chèo Lái Trở Về Bến Mơ ... !!
......................... Trương văn Khẩn .......................




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét