SÁO KHÀN
Cò Giang Trắng Lượn nơi nào
Để Cho Khúc Sáo tiêu sầu nỗi đau
Ngàn Mây cũng chẳng thấy về
Trường Sơn Cao Ngất Trời mù Âm U
Dầu Dầu Suối lượn quanh co
Cỏ Cây Xát Đất Sương mờ Phủ Răng
Rặng Cây Cao ngất Quanh Nhà
Xa xa Nắng Yếu Gió Vờn dung dinh
Bình Minh Chiếu Rọi chân Trời
Mưa Rơi Bí Bốp Sáo khàn chẳng kêu
Làm Sao .. ? Biết thổi chỗ nào
Cho Kêu Trong Trẻo cho Lời Sáo Ngân
Sáo Ngân Sáo vọng lên Trời
Theo Mây theo gió Theo Ngàn Ánh Sao
Cầu Mong Mưa Nắng chan hòa
Cho Muôn Hoa Lá cho mùa tốt tươi
Có Giang Trắng Lại quay về
Bến Sông Có Tép có Đồng Lúa Xanh
Trời thanh gió gọi Trăng hiền
Lung linh mặt nước ~ Cho Lời Sáo Êm
.....gọi xuân về..... ......................T.v. Khẩn......................
LO SỢ
Sớm hôm Mình vẫn dặn Chàng
Vui Chơi Sướng khổ Đói No Giữ Mình
Giữ Thân giữ cảnh Gia Đình
Giữ Cho Gấu Áo nếp Quần Phẳng Phiu
Nhà Xa Cha Yếu Mẹ Già
Con Thơ nhỏ dại Sớm Chiều nhanh qua
Mình Em Thu Vén Cửa Nhà
Khi Anh Xa vắng , sao mà chăm lo
Sợ Anh Lấm Áo Dơ Quần
Chân Tay nhếch nhác Tóc Bồng rối ren
Người Xa Ngó thấy Chê Cười
Thân Anh Xấu Xí ~ Em Thật Khổ Thương
...đảm thương... ....................T.v. Khẩn....................

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét