Thứ Tư, 11 tháng 2, 2015

TỨ TUYỆT TRẦN GIAN

       
                      LẠY TRỜI      
Ông Trời  tuyệt diệu  vậy sao 
Buồn đau  sướng khổ  Sao kêu  gọi Người 
Người là  phép thuật  cao siêu 
Hay là  Thượng Đế  giữ muôn  Lệnh Bài

Ai ai  cũng khiếp  sợ Ngài
Van xin  Phúc Đức  An Khang  Lộc Tài
Cùng bao  cây trái  hoa mầu
Trông theo  mưa nắng  Sớm trưa  của Người

Vậy Xin  Ông giúp  hộ Con 
Đưa Người  thương mến  đến nơi  hẹn hò
Gặp trao  duyên ước  nguyện thề
Trăm năm  kết tóc  Sơn keo  mặn mà

Bằng không  Con mượn  chức quyền
Hai ba  lăm bữa  Bắt Nàng  Về Dinh
Dựng xây  hạnh phúc  Gia Đình

Chung vui  êm ấm   Một  Đời   Cảm  Ơn
....................Trương văn Khẩn ..................... 



TỨ TUYỆT  TRÊN CÕI  DƯƠNG TRẦN
TRỜI CAO  TRỌN GIỮ   NẮNG MƯA  CHAN HÒA
ĐẤT SÂU  LỰC HÚT  CÂN BẰNG
SINH HAI  TUYẾT ĐỈNH  CHÍNH NHÂN  VÀ TẰM 


          
                    TỨ TUYỆT  TRẦN GIAN        

Hỏi  Trời ... ? ông ở  nơi đâu  ?
Giang tay  chào nói ... khắp nơi  bao trùm .
Bao trùm  như  vậy  làm chi ... ?
Ô Xy  khí thở  ... nắng mưa  chan hòa .



Đất Này .. ! Dày đặc  trùm sao ... ?
Chôn Sâu Lực hút ... giữ muôn  cân bằng .  
Cân bằng - chỉ vậy - chẳng hay .. !
Cây xanh  bóng mát ...  khắp nơi  Công Trình .








Con Người .. ! Trùm hút  được không ... ?
Tài  Nhân  tuyệt đỉnh ... Nói Ăn  Đi Làm ..   
Xưa Nay .. Sáng kiến .. đủ điều ..
Chăm lo gìn giữ ... Bảo Sinh  Giống Nòi .





Tằm Thì ..!  Tuyệt Diệu  thực hư ..
Tay Chân  không có - nói không  rõ lời .. ?
Đặng Thời .. Sinh Cuối  Tằm Vui .. !  
Xin dâng  trọn kiếp ... Cao Sang  Cho Người .


                                                            



...............DS & CN............... ............................... Trương văn Khẩn ...............................


       SÁU MƯƠI TRỌN KIẾP    
Sáu mươi  Ba nấc  cho Mình 
Trong Ba  Nấc định  Tử sinh  con Người
Bốn mươi  vượt hết  hai rồi
Sướng vui  Nấc một  Chẳng còn  nhớ chi

Nấc hai  Sóng gió  quay cuồng
Bao nhiêu  khốn khó  Dẫm Đè  từng cơn 
Đắng cay  nếm trải  quá nhiều
Ngọt Đâu  Chẳng thấy  Bùi ngùi  đậm sâu

Còn đây  Nấc cuối  đoạn trường 
Đôi Chân  Dun Rủi  bước dài  được không 
Đường  xa  Gối mỏi  Sức mòn
Dừng không  bước nữa  Đứng ngồi  làm sao 

Bao nhiêu  ký ước  vọng hồi 
Trôi theo  quãng đoạn  Ngắn Dài  Há Chăng
Mảy May  cúi xuống  mừng thầm
Sống Vui  Trộm Biết  Cuộc Đời  Là Bao ... !!


...............DS & CN............... ............................... Trương văn Khẩn ...............................








Không có nhận xét nào: