Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2015

TRÔNG VỀ CỐ HƯƠNG


                TRÔNG VỀ CỐ HƯƠNG 

Cố hương  nung nấu  bao điều
Quê hương  ngời sáng  ửng hồng  chân mây
Người ơi  mây gió  giăng đầy
Nắng mai  phảng phất  sương chiều  nhẹ rơi 


Nhìn xa  khói bếp  lên rồi
Lao xao  lửa ấm  động lòng  nhớ thương
Đường xa  đất khách  quê người
Thương Cha  nhớ Mẹ  trông về  cố hương

Buồn vương  lai lấn  tâm hồn
Mâm cơm  một bóng  mỗi mình  xới đơm
Hỏi Cha  hỏi Mẹ   quê nhà
Cơm canh  có đủ  giường màn  ấm không




Từ lâu  canh cánh  bên lòng
Quê hương  lửa khói  mịt mù  đạn bom
Giờ đây  đất nước  thanh bình
Vẫn thương  vẫn nhớ  vẫn hằng  xót  xa


Trẻ thơ  cơm cấn  canh thừa
Bơ vơ  nghèo đói  kiếm từng  miếng ăn
Còn ai  vui sướng  nhung lụa
Xe đưa   kẻ đón  mặc thời   khổ dân



Hỏi  ai   hỏi đến  bao giờ
Quê hương   giàu có  thật lòng  ấm êm
Trẻ thơ  mãi mãi  xum vầy
Cha Ông  hưởng phước  tuổi già  thanh tao



...............DS & CN............... ............................... Trương văn Khẩn ................................




         TRE  CHẮN 

Trời xanh  hương lúa   dạt dào
Mây hồng  mây trắng  xây thành  lũy cao
Xa trông  như núi  tản viên
Nghiêng mình  ngó xuống  khóc thầm  mạ non



Quê hương  chan chứa  nỗi niềm
Bao nhiêu  gió mát  bóng chiều   ngẩn ngơ
Lơ phơ   Tre(1) chắn  ngõ làng
Mong sao  đêm tối  sương đừng  lạnh thêm 


..................... Trương văn Khẩn .....................    

                                                               ghi chú (1) : cây Tre

                                                          


                   HƯƠNG MẠ NON 
Lúa ơi  thương quá  yếu mềm
Hương non  lả lướt  ngọt ngào  bay bay
Nắng say  phơi thả  trên đồng
Thân vương  ngấm ướt  cỏ dần  mọc vây


Lá xanh  mơn mởn  rì rào
Lao xao  nức nở  theo làn  gió hanh
Gió hanh  phe phẩy  nhẹ nhàng
Mơn man  đưa đẩy  cho lòng  đắm say




Bé nay  bé phải  tới trường
Măng non  qua khỏi  tuổi dần  lớn khôn
Thầy cô  đưa đẩy  dặn dò
Răn đe  giảng dạy  trăm ngàn  lời hay

Xưa nay  bé nhỏ  học hành
Mến thương cha mẹ  yêu người thầy cô
Cô thương  thầy bế  thầy bồng
Thầy cô  ôm ấp  hôn đầu   hôn thân

Phân vân  vui sướng  đau buồn
Cô ơi  thầy hỡi  biết làm  gì hơn
Đầu thân  dẫu có  đau buồn
Cha sinh  Mẹ đẻ   nghe  lời  thầy  cô


...............DS & CN...............   ............................... Trương văn Khẩn ...............................




Không có nhận xét nào: