
Nhìn đời nghịch cảnh trớ trêu
Mặt to vuông tượng ỡm ờ éo le
Đường đường một đấng nam nhi
Tài cao vọng trọng chốn thân ẩn chùa
Tối ngày rề rề niệm kinh
Nào đâu tích phước nào đâu tước hầu
Cái gì ? đày ải .. trầm luân
Nhỏ Cha Mẹ dưỡng lớn thời tự lo
Các người nhìn chẳng giống ai
Đầu sao chọc lóc hai tay chắp quỳ
Miệng thì lẩm nhẩm thứ tha
Bởi sao tội lỗi Phật nào xót thương
Cả đời cúi lạy van xin
Làm sao chuộc lỗi hỏi lòng có vui?
Biết vậy mà vẫn cứ răn
Nam mô truyền tụng miệng hoài Nam mô
Nam mô là vô lượng, là không có trọng lượng .. biết vậy mà vẫn cứ Nam mô .
A-Di-Đà.. là tên của một vị Phật .. vậy khi không làm gì được, hoặc đuối một tí lại gọi người ta, lại chắp tay "Nam mô A-Di-Đà.." đúng là nghịch cảnh, trớ trêu .
___________DS & CN_____04 / 09 / 2015_____Trương văn Khẩn___________

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét