Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2015

LE LÓI ĐÈN VÀNG


Sương rơi tí tách đậu cành
Lá non bật khóc, kêu lạnh giữa đêm
Phố xa le lói đèn vàng
Tình thơ mộng ấy theo nàng gió trăng

Mây đen phủ kín bầu trời
Sao đêm ngủ hết.. người ơi một mình.
Ngóng lên.. chỉ thấy mỗi vành
Cong cong nhỏ bé như nhành liễu rơi.

Muôn nơi lạnh lẽo như tờ
Bơ vơ hụt hẫng bây giờ biết sao?
Đứng đây, đi nữa hay về..
Triền đê quạnh vắng tràn trề tối tăm.

Bao phen đón rước trăng về
Đến khi trăng sáng đề huề trăng trôi
Bóng đêm cứ thế tăng dần
Cầu mong trăng đến một lần sáng trong !


           ___________DS & CN_____17 / 10 / 2015_____Trương văn Khẩn__________




__ ĐÊM  KHUYA __

Lãng đãng sương rơi trời mát mẻ..
Gió thổi hương đưa, lòng mãn nguyện.
Hoàng hôn thả dáng.. sóng, vỗ về !
Tối đến, thanh thanh.. đò, vắng vẻ
Buông chèo thả lái, ngắm trăng huyền.
Đẹp quá.. trăng tròn, tràn.. ước mộng..
Đêm khuya, tàn tã... hồn, ớn.. lạnh.


_________Trương văn Khẩn___30/0/2015________




                      NGƯỜI NGỒI MƠ

Đêm qua khó ngủ khó nằm
Ngồi mơ, vớ được Một trăm Cây vàng.
Mang ra cửa Tiệm bán liền..
Lấy thêm Cô vợ nửa điên nửa khùng.

Tai Cô nhan sắc hơn người
Đôi chân dài ngoẵng, Đười Ươi chẳng bằng.
Cô xinh như ngọc như ngà.
Giọng sao đanh đá?.. như Bà chằng điên.

Mới tiêu hết nửa số Tiền.
Tình ơi ! tình đã liên miên phát phiền.
Cãi nhau Năm bảy Chục lần !
Phân vân định bỏ.. lần trần lại thôi.

Đẩy ra kéo lại dăm lần..
Chẳng qua rõ tại, còn phân Nửa tiền.
Đêm đêm xu nịnh mua Nhà.
Để mai đứng trước.. phiên tòa tính công.

Ông điên, Ông chẳng mua Nhà.
Mang buông thả hết.. cho Hà Bá ăn.!
Nghĩ đi nghĩ lại mắc cười..
Có đâu ? buông bỏ.. hỡi Người ngồi mơ.)




            _________DS & CN_____05/11/2015_____Trương văn Khẩn_________









Không có nhận xét nào: