Khi quê hương: lâm nguy.. ngồi ăn, hưởng. Có khác gì..? bọn cướp nước, hại dân.
Lòng căm hờn, nhưng chẳng thể làm chi..
Là nỗi nhục.. cay đắng, của muôn đời.
Thế gian kia..! sinh ra, phải có nhà?
Khi chết rồi, còn có.. nấm mộ chôn.
Bởi sao đây?? Nhà ta, ta đang ở..
Ngươi chiếm đoạt.. thử hỏi, có tội không!

Cha-Mẹ ta, còn Anh-Em.. Con Cháu..)
Họ sao đành.. ngồi nhìn lũ cướp ngươi.
Giang sơn đấy.. Cha, Ông ta để lại
Bờ cõi này. Phân định.. đã "từ lâu".
Sao nhăm nhe..? sao đòi, nay lấn chiếm.
Cả Dân tộc.. đang bàng hoàng, bỡ ngỡ*
Chỉ một điều!! rõ nét, nghĩa.. thực, hư.
Sống hay chết, nay mai.. sẽ một lòng.!
_______DS & CN_____06/11/2015_____
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét