
Lệ rơi, rơi đến bao giờ..
Để em bé gọi, Mẹ.. hờ, mẹ ơi !
Mắt môi đâu rõ tiếng lời
Mẹ đâu? Mẹ ở, Mẹ nơi nào rồi.
Con đi không vững con ngồi
Đợi Cha đến đón, để rồi ôm Cha
Mách Cha, Mẹ đã bỏ nhà
Bỏ con nhịn đói, vậy mà chẳng thương
Cha ơi, con muốn qua đường
Cùng Cha về nhé..ngủ giường với Cha
Mấy hôm con ngủ không nhà
Co do rét lắm, nhưng mà ngủ quên
Mấy đêm con ngồi hẳn lên
Gọi to mấy tiếng, rồi rên hừ hừ
Y như giây phút bây trừ
Lòng con đau lắm, như nhừ nát tươm.
__________DS & CN____01/12/2015____Trương văn Khẩn_________
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét