Một năm có đủ bốn mùa..Có mưa, có nắng.. có ngày có đêm..
Trong tôi.. vẫn nhớ rành rành.
Đông khô, Hạ ướt.. Thu vàng Xuân xanh.
Ngày thường, đi lại xốn xang.
Đêm đêm lặng lẽ, mộng vàng.. họ xe.
Gần nhau, tha thiết ân cần.
Cho nhau lời lẽ.. phân trần đắm say!
Nào đâu ? ai có như mình...
Nắng mưa mặc khoét, bình minh.. kệ trời.
Bởi vì.. ngày tháng trước qua.
Lênh đênh đoạn kiếp.. phong ba dập vùi

Bây giờ.. phải hỏi làm sao..?
Hai tay thì trắng.. lao đao vẫn nghèo.
Thôi đành, cầu nguyện mai sau.
Cùng ai.. cảnh ngộ, trao nhau chữ tình.
Phận mình, sẽ lại ấm êm..
Đường xa lạnh vắng, khó thêm ngại gì?
Bởi rằng, đã có.. trái tim !
Đi.. chung một ngõ, để tìm.. bến mơ.)
__________Cùng ai cảnh ngộ_____13/11/2015_____Trương văn Khẩn_________
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét