VẪY BẨN CÕI TRẦN..
Bình minh xối xả ngọc ngà
Trăm hoa thắm nở, đậm đà xóm thôn
Cúc xinh rực rỡ bên phồn
Sương rơi đọng lá.. tâm hồn thiết tha..
Nắng ru, mộng ấm.. la đà
Lạnh lưng chợt thấy, xa.. xa, thét gào
Thất thanh, hớt hải.. ồn ào
Làng trên rầm rĩ, phá rào ven sông.
Kéo lên.. xác chết, vẫn hồng
Bụng căng đầy nước, tồng ngồng gãy chân
Than ơi! xác chết - ông Trần
Kẻ thương, kêu xót.. người phân đáng đời.
Khơi khơi, bạch nhật giữa trời
Người thân chẳng có, đầy lời.. rủa, la
Phía xa, khấp khểnh.. cụ Bà
Chân run tay gậy, nhận là con tôi.
Chao ôi! khốn khổ.. mình tôi
Thằng con bất hiếu, tội trời không tha
Mấy năm, cầu khẩn thầy.. bà
Đặng.. sinh ra nó, lại là đích tôn.
Gần xa.. Cô, Bác.. ôn tồn
Chăm nuôi dưỡng dạy, lớn khôn.. vậy mà.
Xin ông, với lại.. các bà
Quấn chăn, đắp chiếu, vùi mả.. cho xong.
Xót xa, đắng, hận.. trong lòng
Ngữ Cha đồi bại, siết thòng gieo oan
Cưỡng dâm, dâu thảo.. chuyện tan
Vương lời thối nát, lu loan.. chính nàng
Rối ren cơ sự ngỡ ngàng
Con trai biệt xứ, vợ chàng đẫm sông
Vẫn không thỏa chí.. dại ngông
Khi người gái út, về trông Cha già.
Dưỡng chăm sức khỏe đẫy đà
Thói ham dục vọng, vậy là hỡi ơi
Mấy viên.. thuốc ngủ, rã rời
Xác thân con gái, tơi bời.. tiết trinh.
U minh, mãn nguyện thân hình
Thúc tình hứng khởi, dập dình cướp thân
Đam mê, bỏng cháy.. bất cần
Bao phen cưỡng đoạt, phân trần nghĩa chi?
Nhớ xưa.. lúc thuở hàn vi
Làm ăn khốn khó, là khi.. ngoan hiền
Tới khi, chia đất.. cho tiền
Sinh con trai lớn, Cha hiền mất đi.
Trong tay chẳng thiếu thứ gì
Rồi sinh gái út, bỏ đi theo tình
Ung dung, hớn hở.. một mình
Tiền vay bợ đỡ, tang tình gói khăn.
Dắt nhau, sắm gối, sửa chăn
Say mê bài bạc, xán lăn.. dạc dài
Kệ đời, phận xấu.. mặc ai!
Dầu sai hay đúng, hai vai gánh lời.
Ra khơi, chốn ấy.. nửa vời
Chèo bơi bị gãy, gió thời chẳng thông
Kỳ nhông, dép lệch lội sông
Mang thê thiếp lẻ, lông bông.. trở về.
Triền đê, mưa lạnh não nề
Ruộng đồng cỏ mọc, ê chề rãnh mương
Khó thương, khó chọn, khó lường
Tai u, Mắt rỉ.. nhắm đường bước nhanh.
Ghé qua thềm cũ yên lành
Cây xanh lặng lẽ, lá cành héo hon
Vợ mòn, con nhỏ.. chẳng son
Tay bồng, tay dắt, héo mòn.. hỏi han.
Quanh co, chuyện vỡ.. phàn làn
Má hồng bạc phận, một gian.. hai phần
Một bên, âu yếm.. ân cần
Bên phần nhỏ dại, lần chần.. khóc ru.
Lo.. xa, lo đủ lời.. ru
Thế thời đã vậy, mặc dù chẳng sao
Chỉ mong, con cái học cao
Dạ này.. kết nở, thân sao? cũng.. tày.
Thài lài, rau dại, đường sai
Gánh thêm nợ lãi, chia hai.. gia đình
Vợ mình, lam lũ.. bỏ khinh
Cưu mang tội ác, đóng đinh đỉnh đầu.
Ra đi.. sang, sắm.. qua cầu
Quay về lê lết, âu sầu quậy sông
Vườn mình.. ký nợ vay công
Đem công tô váy, vườn bông.. tách mình
Bình minh.. gối mộng, ôm tình
Đêm đêm thức đủ, dập dình.. đỏ đen
Ba chìm, bảy nổi.. thành quen
Sáng trưa.. kèn cựa, đánh ghen.. vỡ đầu!
Khi không, bênh kẻ.. ngược cầu
Rời.. xa chiến lũy, thảm sầu rớt.. vai
Ỷ.. tài, cậy thế.. ngang tai
Rầy la xua đuổi, trách sai.. lỗi nàng.
Phũ phàng, đẩy thảm.. thê lương
Tai ương ập đến, chẻ.. đường duyên.. khô
Tối đen như cái tiền đồ
Tay ôm con nhỏ, Chồng xô.. ra đường.
Nửa đêm, tám hướng.. co, lường
Gian nan hoạn nạn, giám vương tơ hào
Áo quần, cắp nách.. chẳng cho
Ẵm bồng con nhỏ, co do.. chốn nào.?
Rồi mai, gió rét.. mưa rào
Đêm đêm trẻ nhỏ, thét gào.. sao đây?
Cớ sao? tai ác.. đọa đày
Thân cam đã chịu, còn.. rày, bé thơ.
Lao đao, cất bước.. hững hờ
Hai hàng nước mắt, khuất.. mờ nẻo đi
Trí tâm, bỗng.. nặng như chì
Chân xui run rủi, thầm thì.. bên tai!
Tiếng ai? da diết.. gọi lại
Dâu hiền, cháu thảo, lỗi sai.. tội gì?
Con ơi! sao lại phải.. đi
Nước sôi lửa bỏng, biết khi lao.. về?
Mắt, môi, bỗng chợp.. a, ê
Mẹ ơi.. con sẽ, quay về mẹ ngay
Đắng cay, con nuốt dạ này
Van xin.. trời đất, đừng rày.. con tôi.
Cho tôi, thêm sức.. trời ơi!
Kẻo đêm vội sáng, hỡi ơi.. muối lòng.
Sợ con.. đói, khát.. nhịn, trong
Chẳng may ngã bước, cánh lòng.. sục sôi.
Qua đây, một khúc.. tới rồi!
Con ơi! hãy gắng, chớ.. ngồi, chẳng hay
Em con, nó ngủ thật say
Mẹ tay có mỏi, nhưng này, cố.. lên.
Đến Bà, mỗi đứa một bên
Ấm êm con ngủ, nhanh lên.. bước nào!
Bao nhiêu, buồn bã.. cồn cào
Nôn nao.. vụt tắt, bỗng cao.. bước dài.
Ngó xem, đây ngõ.. nhà ai?
Trời đang ửng sáng, sao mai rõ chòm
Xóm ngoài, lạnh lẽo tối.. om
Xa xôi hẻo lánh, lòm tòm.. sát sông.
Đây rồi! ngôi mộ.. cỏ bông
Đi thêm vài bước, sẽ trông.. thấy nhà
Mình Bà, tất tưởi gần.. xa
Sớm khuya lặng lẽ, mái nhà liêu xiêu.
Sáu mươi, tuổi đã.. xế chiều!
Con trai cự tuyệt, tiêu điều đắng cay
Mấy lần, sang giúp.. một tay
Về chồng mắng chửi, gắt gay.. phải chừa.
Bây giờ, chẳng biết.. dậy chưa?
Giữa đang.. giấc ngủ, mà đưa con vào
Đưa vào, lại hỏi.. tại sao?
Nhà cao, vườn rộng, ai tạo.. cho, đâu.?
Biết rằng.. thật khó, phận.. dâu
Dẫu thương mẹ lắm, cúi đầu dạ vâng
Bâng khuâng, giọt lệ trào dâng
Ngập ngừng quay lại, muốn nâng bước.. vào.
Con trai, cháu nội ồn ào
Hai tay đập cửa, Cháu chào.. Bà ơi
Rưng rưng, lệ ứa.. tràn.. rơi!
Xuôi dòng rớt xuống, lạnh nơi.. bé nằm!
Gái ngoan, sực tỉnh.. khóc gầm
Nhà trong mở cửa, dầm dầm.. inh tai
Mắt Bà, nhắm chặt.. vung tay
Trời xanh tai ác, đã hay "chưa này".
Mới vừa, tâm niệm.. sáng nay
Tai bay vạ gió, nhà này.. tới nơi!
Than ơi! lời nói.. chưa rời
Tức thì đêm xuống, cháu ơi.. chết rồi.
Nhanh lên, để lại.. trẻ thôi
Đến khi trời sáng, nhà tôi tanh.. bành
Xưa nay, mọi chuyện.. chẳng lành
Thêm vào cơ sự, tan tành.. trời ơi.!
Tái tê, vụn vỡ.. rụng.. rời
Người như nước chảy, đổ rơi xuống thềm
Hai con, càng khóc.. gào thêm
Ngổm nghiêng bò dậy, đẫm đêm.. lệ tràn.
Bà nội, vừa khóc.. vừa can
Tay giằng.. cháu nhỏ, xa giãn.. mẹ ra
Giãn ra, cho.. mẹ đi.. xa
Còn.. Ba bà cháu, ở nhà với nhau!
Mai này, hãy ghé.. lại sau
Thuyền yên.. bến lặng, trầu cau lại lành
Cháu Bà.. rồi sẽ.. vàng, xanh
Tại đời.. đưa đẩy, thôi đành.. "từ đây".
Nghe Bà, vừa nói.. từ đây!
Lòng thương tan vỡ, dạ ngây.. tan tành.
Bà ơi! sao lỡ.. sao đành?
Ghì... ôm con lại, chòng chành.. nát.. tim.
Con ngoan.. hãy nín, lặng im
Đây dòng sữa mẹ, trong tim cuối cùng
Con ơi! sâu lắng.. khôn cùng
Từ đây.. xa cách, muôn trùng.. xót xa.!
Dáng gầy, thêm lại.. thướt tha
Tay chân run rủi, nước da.. nhợt màu
Ơi hà! trời sáng.. về đâu?
Thôi con hãy ngủ, sang cầu mẹ đi.
Dẫu trời, cùng đất.. từ bi
Chung tay hợp sức, giúp gì?được đây
Thân cò, lặn lội.. đường mây
Tép đâu? mà nhặt, tổ xây.. chỗ nào.?
Hỡi ơi! số kiếp... là sao?
Mà thân tôi lại.. đớn đau, thế.. này!
Xin Bà! thương cháu, cho đầy
Để mai.. con được, mỗi ngày.. tâm an.
Mặt trời, thức gọi.. thế gian
Mình tôi.. ngược lối, đời tan nát nhừ
Còn đây, năm tháng.. thừa dư
Gửi sang nhân thế, bù trừ.. các con.
Ngõ mòn.. chẳng thấy, cỏ non
Chạy như tên bắn, thẳng con sông làng
Phù Sa sâu lắng mơ màng
Trong như nước mắt, tiễn nàng chảy xuôi.
Nửa đời, cóp nhặt.. chăn nuôi
Mẹ Cha hiếu thảo, đầu đuôi với chồng
Còn đây, nửa cuối phiêu bồng
Về nơi "tiên tổ", mênh mông.. ngợp dòng.
Đòng đong.. Cá cấn, ở.. trong
Bên ngoài tao nhã, gia phong đẫy đà
Khiêng ra.. một mớ, thuật tà
Tâm tàn Trí ngược, ba hoa.. lọc lừa.
Phi bừa, nhảy chéo.. rào thưa
Tay vung gậy múa, mắt đưa.. hằm hừ
Bà già, chứa chấp.. vậy ư?
Nay tôi đập chết, cũng như.. cả bà.
Vô tâm, khúc gỗ.. chứa tà
Một gian hai trái, giường ba.. người nằm
Hai Con, lấm lét.. thân tằm
Mặt chan nước mắt, thét rầm.. mẹ.. ơi.
Như Dơi.. xõa cánh, ngó trời
Vườn không nhà trống, Bếp phơi.. chân kiềng
Dưới kia.. võng đẩy, người.. khiêng
Miệng la.. kêu cứu, ngả nghiêng.. vẫy vời.
Tiếng than, cất trách.. ông trời!
Không cho biết sớm, cứu đời.. người ta
Thật thà, tuổi ngọc dáng hoa
Thảo ơi.. khốn khổ! sao.. ra?.. sự tình.
Tai nghe, biết đấy.. vợ mình
Quay vào.. mắng mẹ, tội tình.. do ai?
Nhớ xưa.. quá đỗi, thù dai
Rằng Tôi xua đuổi.. lỡ, nài.. sang đây.
Kia kìa.. chết dưới, Bèo tây
Người ta vớt xác, mang thây.. cho Bà
Ra nhận.. lấy thể.. làm ma
Và nuôi tụi nhỏ, cho ra.. dáng hình.
Thân tôi, vướng bận gia đình
Dăm, Ba.. đám nợ, inh tai, nhức đầu.
Ngu lâu, muốn chết.. từ lâu
Giờ đây thân xác, chẳng cầu.. cũng tan.
Than ơi! chất đống.. một gian
Rào ngăn Ô Thước, còn đan.. nhịp cầu
Trâu kia, ăn cỏ.. húc, đầu
Trả công bừa kỹ, hoa màu.. tốt tươi.
Vậy người?.. đổ phứa.. ra khơi
Lòng sông nhỏ hẹp, rã rời.. bến, kho!
Thôi đành, ngả nón.. mặt mo
Cầu Cô, cạnh Bác.. phường, họ trăm nơi.
Nhớ đời.. răn, dạy.. đẫy Cơi!
Dần theo năm tháng, Bời Lời.. lớn khôn
Cố.. trông, dặn cháu.. luyện ôn
Hiếu thương Cha Mẹ, biết tôn, kính.. nhường.
Vinh quy bái tổ.. lễ đường
Đạo gia tâm trí, mến thương cội nguồn
Trai khi vinh túc.. định hôn
Gái hiền đủ thảo, quy tròn chính nhân.
Lần chần, định hướng phân thân
Sao cho đúng đạo, phải cân.. nghĩa tình
Cha già.. một mực đinh linh
Bà nội, sức yếu.. một mình.. bấy lâu.
Khó cùng, khó dựng.. nàng dâu
Một tay hai ngả, tốt câu.. vẹn toàn
Sớm chiều.. bận bịu lo toan
Đành trông cậy cả, vợ ngoan dâu hiền.
Một năm, êm ả.. mái hiên
Thuyền quyên xuôi mái, lụy phiền năm hai!
Chớ trêu, tình ái.. ngã lai
Vợ ngoan.. dâm phụ, với lại chính.. Cha.
Ngẫn ngơ, như thể chúng.. tà
Ngày đêm lắt lẻo, thật là xót xa
Phong ba.. dập, phá hồn.. ta
Lựa câu tra hỏi, sao mà.. đắng cay.
Người nhà, câm lặng.. mê say
Làng trên xóm dưới, lắt lay.. chê cười
Mặt mày bầm tím.. Cha ơi!
Đành Con.. bỏ xứ, chơi vơi.. tháng ngày.
Xa rồi, ngày tháng lay bay
Nhận tin vợ đã, giang tay.. đẫm mình
Suối tình, cửa ngõ.. quang vinh
Đổi sang nhơ nhớp, lời bình thiên thu.
Tình Cha, nghĩa Mẹ.. cho dù
Khi mang ốm yếu, dưỡng phụ con chăm
Thế thân, anh, chị.. về thăm
Nay người gái út.. nguyện chăm một lòng.
Sáng ngày, Canh ngọt mát trong
Đêm đêm sớm tối, cầu mong.. Cha lành
Cây xanh.. lá phủ, ôm cành
Kính mong thân phụ, thọ thành.. trăm năm.
Cho dù, khó nhọc.. đăm đăm
Giờ Cha sức khỏe, mộng thắm xuân nồng
Thấy con.. cũng lạc, sắc hồng
Con ơi! ngơi nghỉ, góp công.. lại thành.
Nghe Cha, thấm mặn tuổi.. xanh
Thời gian bên cạnh, ghé nhanh thăm Bà
Việc nhà, tốt đẹp.. như hoa
Tuổi xuân phơi phới, ngọc ngà công danh.
Ghé qua, ghé lại lanh chanh
Hoa thơm cỏ ngọt, mát lành tâm tư
Thêm lời, gối dặn.. phúc tu
Đường xa gót mỏi, Xích Đu nhẹ nhàng.
Ai ngờ? ngọc vỡ, leo tang
Đường hoa, hoa nát.. tình mang rối đời
Nhẫn tâm, Cha lại.. cha ơi!
Cơm canh trọn bữa, tả tơi rụng.. rời.
Mê man, giấc ngủ.. ả, ơi
Chìm trong ân ái, tơi bời.. xác thân!
Thức dậy, quần áo.. phân vân
Nhìn quanh vắng vẻ.. ngại ngần.. Cha vui.
Trong mình, thay đổi.. khiến xui
Ngờ.. Cha, Cha đã.. hãm, vui cuộc tình!
Ê chề, đầu óc.. u minh
Ngập chìm mê mẩn, rập rình bóng đen.
Đêm đen.. sàm sỡ.. ép chèn
Co chân vùng dậy, bật đèn ngó thân!
Cha tôi, chẳng chút.. áo quần
Cướp dâm.. giằng dụa, mó vần.. thân tôi.
Thoát thân, nhảy trốn ra.. hồi
Bỗng sầm.. mặt mũi, chao ôi.. vỡ đầu
Ngã lăn, nằm ngửa.. cây cầu
Xà ngang trụ đá, chúng đầu.. vỡ.. tan.
Con ơi.. quá, thật.. dã man
Tại Cha, tất cả.. nát tan "mấy đời"
Thịt da, dạ thú.. nốt người
Quỷ tha, ma bắt.. Đười Ươi.. xé vày.
Lửa đâu? thiêu đốt.. thân này!
Tay chân.. dãy dụa, nhảy bay qua rào
Ngã lăn, vật lộn.. ngã nhào
Lao như điên loạn, đâm ào.. xuống sông.
Sông sâu, nước cuốn như.. rồng
Cong lưng nuốt chửng, lồng nhồng.. nghiến ray
Bóng đêm, khiếp sợ.. ma vầy
Mang tia Sét đánh, lửa bay.. thiêu hồn.
Tang gia, ớn lạnh làng thôn!
Bụi trần phảng phất, theo hồn thế nhân
Biết bao, đêm tối.. cực thân?
Để khi trời sáng, sầu ngân ngập người.
Cụ Bà, tuổi ngoài.. Tám mươi
Nghiêng vai thất.. thểu, tay bơi gậy.. chèo
Lưng còng, miệng héo.. eo sèo
Ngập tràn thương xót, ngược đèo Vấn tang.
Tiễn đưa, cháu gái.. qua làng!
Không ai không khóc, ôm quàng lấy nhau
Cỏ cây.. hoa lá, vương sầu
Chim bay.. rủ cánh, dầu dầu khóc than.
Lắng nghe, tiếng Cụ.. dát khàn
Người sao? người lại.. sỗ sàng, người ơi!
Chơi vơi, uất ức.. ngang trời
Làm sao? trút bỏ, cho đời.. vết nhơ..
Chớ đừng.. quen, lạ.. cũng vơ
Xác thân dục vọng, trơ trơ.. dấn mình
Trí tâm, lạc hướng.. bẫy tình
Tính phương, tìm kế.. rập rình cướp.. lôi.
Bao nhiêu.. đất, lộc.. của hồi!
Cha, Ông để lại.. mấy chồi? biết đâu
Mồ hôi, thấm mặn.. bấy lâu!
Chớ.. đừng vấy bẩn.. khắc sâu.. bụi trần.
________BC LT_____25/12/2015_____

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét