CÒ VẠC
Bến sông, đồng nước tối sầm Một mình lặng lẽ âm thầm nắng mưa
Cò à ! trời đã quá trưa
Chiều xuân cũng hết, say xưa kênh đồng
Chẳng cần cơm, cốm, cỗ đông
Chẳng ngại chỗ ướt, bờ sông, đầm hồ
Hay là tranh khu, cướp tổ
Ra vẻ chảnh chọe, kể khổ tính công
Một đời, cố định cậy trông
Bằng đôi chân bước, cách lông trở mình
Xây thành tổ vững nở sinh
Biết chừng hạn hán ngừng sinh, dưỡng mình
Cho tình, cho kiếp đẹp xinh
Cho họ Cò Vạc, quang minh bốn mùa
Bốn mùa dù nắng hay mưa
Chiều khuya sớm tối, sáng trưa vẫn tìm.
_________DS & CN_____17/12/2015_____Trương văn Khẩn_________
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét