Một năm... biết.. có, bao... người giống ... tôi?..
Cả năm.. tết đến, xuân.. về... dở đi, dở ở.
biết .. nhờ.. . cậy.. . ai.. ?
---------
Một người, lặng lẽ bên đường.. Đôi chân lê bước.. phong sương
Nhìn sao? buồn bã âu sầu!
Nhìn sao.. ẩn chứa, như.. người .. mất quê.
Hôm nay, đã giáp tết rồi.. giữa đêm.. mừng đón, giao thừa..
Tại sao? buồn bã ... u sầu..? để tôi !
Để tôi.. thêm.. nát.. tan, lòng.. để tôi!
Để tôi... bỏng .. cháy.. nát, nhừ.. trái tim..
Chuyến xe, vừa mới đỗ dừng
Ngang qua hè phố.. tưng bừng, xốn xang
Thi nhau, họ sắm mai đào..
Thi nhau.. họ.. sắm.. áo màu, hoa thơm!
Ngát hương rộn rã tết về..
Đi thêm, sẽ thấy quê nhà..
Ra đây.. nhìn thấy.. anh buồn, bỗng dưng chợt.. nhớ .. !
Quê .. mình.. ra.. sao..?
Nửa đi nửa cất bước về..
Nếu đi.. giờ biết.. xuôi về .. nơi đâu.?
Ở quê! nhà cửa không còn..
Ruộng nương chẳng có.. Cha, Mẹ .. cách xa..
Làm thuê, ở mướn quay về..
Mà ta.. chỉ có một.. mình.. .
Làm sao? ngày tết.. . nương, nhờ .. đón .. xuân!
Xuân ơi! sao xuân cứ về..
Về chi, về giữa lúc này..
Mà sao lại quá tươi cười..
Để ta, để ta .. . rầu rĩ .. ra cầu .. đón.. xuân.
___________BC LT_____03/01/2016_______
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét