Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2016

LÒA XÒA TUYẾT RƠI

LÒA XÒA TUYẾT RƠI

Môi thâm, mắt cũng lờ đờ
Từ trong mưa tuyết hững hờ bước ra
Tay mang gùi vác vô nhà
Mở sê cửa liếp lòa xào Tuyết rơi

Cha ơi! thương quá hỡi trời
Dưới âm bảy độ, cõi đời sống sao?
Rẫy, nương cỏ lá lao đao
Nhường.. hoa tuyết nở xôn xao trắng trời

Ai ơi! thương xót.. trời ơi!
Đàn Dê núi đứng.. tả tơi gió đùa
Nghé, Trâu nghiêng ngả như Cua
Trẻ thơ chẳng muốn vui đùa nữa đâu.

Rét lâu rét chết đá màu
Nước trong hóa tảng.. nỗi đau nghẹn lòng
Mẫu Sơn! có với cầu mong
Trời vơi bớt lạnh.. cho lòng mến thương!

__(_(______Trương văn Khẩn_____25/01/2016____)_)__



Không có nhận xét nào: