HOÀNG HÔN NHỚHoàng Hôn khuất dạng Chân Trời
Mênh mông ửng tím Dãy Trường Xanh Lam
Thuyền Ai thấp thoáng xa bờ
Phất Phơ Cỏ nước dạt dào Chân Mây
Người Mau Chèo Lái quay về
Sương đêm lạnh lẽo gió đùa sóng xô
Khổ Thương hình bóng mong chờ
Bơ vơ nỗi nhớ bóng Người xa xăm
Dở Trưa đã sớm mong chiều
Nửa đêm mong sáng giữa chiều mong khuya
Người Ơi Người nhớ nhanh về
Cơm Canh ngọt rẻo ~ Cửa Nhà Ấm Êm
..........DS & CN.......... .....................Trương văn Khẩn .....................
CHIỀU MUỘN BÊN HỒ
Chiều Hồ Tây , vương vấn .. nỗi u buồn
Hạt nắng tắt , Mặt Trời .. đang le nói
Nhắn bao lời , nói đợi .. Sáng ngày mai
Áng mây hồng , êm trôi .. rồi cũng ngủ
Nước trên Hồ , long lanh .. về với mộng
Chứa Bao điều , hò hẹn .. Nắng bình minh
Bầy Thiên Nga , mỗi đôi .. về mỗi ngả
Gió dịu dàng , man mát .. gió mùa thu
Phố lên đèn , ngân nga .. Người nói gọi
Nhói Tâm Hồn , lặng lẽ .. bước về thôi
Lòng hối hả , nhớ mong .. giữa đợi chờ
Nước trong Hồ In Sâu giờ lắng đọng
.....................Trương văn Khẩn .....................
HỤT ~ HẪNG
Xa xa thấp thoáng Con Đò
Tay đan Chèo lái thẳng vào Bến Ta
Lòng vui khó tả bàng hoàng
Qua Sông kịp đến hẹn hò Tri Ân
Mải say nhìn ngắm bóng Nàng
Lưng Ong thon thả Dáng kiều thanh thanh
Bờ Vai Tóc Mái buông dài
Đôi Tay khéo rẻo Mái Chèo Em bơi
Ngươi ơi ! duyên dáng mĩ miều

Mắt Nâu lóng lánh Môi cười thắm xinh
Mải mê chẳng hiểu như nào
Bến Đây là Bến Người Nhờ đỗ sao
Lòng Tôi hụt hẫng Ơ Thờ
Khi Em cất bước Thả Leo Con Thuyền
Trời ơi Lòng rối Miệng hờ
Tim như ngừng đập Mắt nhìn dõi theo
Hỏi Ai .. ? Ai biết sao giờ
Lẽ đâu Một Bến nhiều Đò Vậy Sao
Nhìn Tôi như Đón như mời
Lòng Tôi mở lối Hồn Tôi hững hờ
.....DS & CN..... .....................Trương văn Khẩn .....................
Xa xa thấp thoáng Con Đò
Tay đan Chèo lái thẳng vào Bến Ta
Lòng vui khó tả bàng hoàng
Qua Sông kịp đến hẹn hò Tri Ân
Mải say nhìn ngắm bóng Nàng
Lưng Ong thon thả Dáng kiều thanh thanh
Bờ Vai Tóc Mái buông dài
Đôi Tay khéo rẻo Mái Chèo Em bơi
Ngươi ơi ! duyên dáng mĩ miều

Mắt Nâu lóng lánh Môi cười thắm xinh
Mải mê chẳng hiểu như nào
Bến Đây là Bến Người Nhờ đỗ sao
Lòng Tôi hụt hẫng Ơ Thờ
Khi Em cất bước Thả Leo Con Thuyền
Trời ơi Lòng rối Miệng hờ
Tim như ngừng đập Mắt nhìn dõi theo
Hỏi Ai .. ? Ai biết sao giờ
Lẽ đâu Một Bến nhiều Đò Vậy Sao
Nhìn Tôi như Đón như mời
Lòng Tôi mở lối Hồn Tôi hững hờ
.....DS & CN..... .....................Trương văn Khẩn .....................


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét