HỒI TƯỞNG

Lòng đâu thể bỏ ra ngoài
Tâm tư cảm nhận chính người mà thôi
Trách Ai ? trách bởi Thân mình
Sống không đầu đũa để rồi Tự Ty
Ra đi chẳng nói câu gì ...
Im như trang Giấy không màu Mực ghi
Thấy khi thất thế quay về
Nơi đâu nương đỡ Nhà nào ? đợi trông
Đồng không bóng dáng hoa hồng Ong đâu bay đến Bướm Nào Lượn Chơi
Ai ơi .. hãy nhớ câu này... !!
Có Công mong đợi có ngày gặp nhau
Lòng đau sát cánh bên lòng
Trong trong nước Mắt nhớ ngày Biệt Ly
Người đi sớm hãy quay về
Triền Đê lộng gió Cánh đồng nở Hoa
Nhà trong có Mẹ Cha chờ
Có Mâm Cơm Nếp có Nồi Bánh Chưng
Sáng mai thức dậy vui cười
Hoa Chanh Hoa Khế đón chào Đào Mai
..........DS & CN.......... ...................... Trương văn Khẩn .....................
TRĂM NĂM VẠN KIẾP CON NGƯỜI
DÒNG SÔNG TRONG MÁT LÒNG MẸ XÓT THƯƠNG
DÒNG SÔNG LÒNG MẸ
Việt Nam Đất Nước Con Người
Tôi yêu từng phút từng ngày từng giây
Nằm đây Nôi Võng âu ời
Bao nhiêu tiếng hát Bấy Lời Mẹ Ru
Ru hoài ru mãi ngàn năm
Yêu thương đưa đón Con đã lớn khôn
Một ngày Ơn Nghĩa Đền Duyên
Nhớ khi mưa nắng Con Đò Bến Sông
Dạn dày dãi nắng dầm mưa
Sớm khuya săn sóc Thân Cò trắng trong
Đi về như Cánh Vạc đêm
Thương yêu ôm ấp cánh đồng sông quê
Ru hời ru mãi Người ơi
Hương thơm trong mát như Đồng Ngát Xanh
Bao lời Mẹ mãi còn ru
Ngân vang trong mãi theo dòng nước xuôi
Lòng Mẹ thành đá bờ đê
Chắn ngăn nước lũ xẻ bờ tưới tiêu
Yêu nhiều cùng sáo diều lên
Sông sâu mãi mãi In Dòng Mát Trong
..........DS & CN.......... ...................... Trương văn Khẩn .....................
.jpg)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét